Sunday, September 26, 2010

LƠÌ HAY Ý ĐẸP


Biết viết gì nữa đây,gác bút lâu rồi thành ra chữ nghĩa đã không cánh mà bay. Đầu oc trông rỗng ,có chăng trong đâù bây giờ chỉ là những con số nhẫy muá lung tung của những Bill bay về tới tấp như “Muà thu lá bay” thôi thì đi tìm những lời hay ý đẹp vâỵ.


Ch có tình yêu Quê Hương mi làm cho quê hương trường tn.

Eveque.

Tìm ra nhng gì ta có kh năng làm và chc có cơ hi đ thc hin, đó chính là chià khóa ca hanh phúc.

John Dewey.
CHIA LY

Như những vầng sao tỏa sang em.
Duyên thề hai đưá hẹn trăm năm.
Hôm nay ngày cưới cùng hai họ.
Ta sánh bên nhau đến bạc đầu.

Má hồng ngày tháng mỗi phôi pha.
Em đã quên tôi lỗi hẹn rôì.
Thuyền đã xa bờ không bến đợi.
Em về bên đó nhớ bên ni.

TUYẾT

KHÔNG……    LƠÌ ……    TƯẠ.

Chúng ta đi mang theo con thơ  … về miền đất hưá. Sau những năm tháng dong duổi bôn ba nơi đất lạ, vượt bao gian khó, lặn lội than cò, đi sớm về tối để sinh tồn và nuôi con. Tưng bước một , cuộc sống dần dần ổn định và thăng hoa, con đã thành công và thành nhân.
                         Cha dẫn con đi vạn haỉ hà,
                         Con là lẽ sống của đời cha,
                         Nuôi con khôn lớn theo ngày tháng,
                         Nay đã nên người mãn nguyện cha.
Đó là niềm hạnh phúc lớn lao của những người đã từng là thuyền nhân năm xưa và đã đến được bến bờ tự do để có được ngày hôm nay.

TUYẾT ĐẶNG.                                   

Sunday, September 12, 2010

THU CẢM

Hôm nay trời bỗng sang thu,
Gió nhè nhẹ thôỉ sương mù giăng ngang.
Em nhìn sao thâý ngỡ ngàng,
Lá xanh đã rụng, lá vàng bay bay,
Nhớ thương thương nhớ đêm ngày,
Cùng ai đâu đó tỏ bầy vấn vương.
Tiếc thương cho nôĩ đoạn trường,
Tâm tư mang nặng nỗi buồn tha phương.

Tuyết Đặng

Gợi Nhớ Năm Xưa

From: tina dang <tinadang@hotmail.com>
Subject: RE: VPSKeys 4.3
To: nhnguyen16@yahoo.com
Date: Saturday, September 11, 2010, 9:18 PM

GỢI NHỚ.....NĂM XƯA.

Nhìn những bức hình trong Blog của anh Nguyên ghi lại hình ảnh cuối cùng của các chiến hạm VNCH đang di tản các chiến sĩ HQ tôi không khỏi chạnh lòng và man mác buồn , cuốn phim dĩ vãng của thời chinh chiến lại hiện về trong tôi rõ nét hơn bao giờ hết. Đó là cả một quãng đời dài binh nghiệp của các anh chiến sĩ VNCH nói chung và các chiến sĩ HQ nói riêng.Tôi chỉ xin ghi lại đây một vài suy nghĩ về các chiến sĩ thuộc binh chủng HQ , các anh đã làm nên Hải Sử oai hùng theo chân đức Trần Hưng Đạo . Nhìn bức hình tôi chợt nhớ tới hai câu thơ của cụ Nguyễn Du " Nguời buồn cảnh có vui đâu bao giờ" thật đúng vậy, trong hình biển vẫn trong xanh, bầu trời vẫn đẹp nhưng có phần nào đó u ám như tâm trạng các anh lúc này thật khó diễn tả, hoang mang lo sợ, bâng khuâng nhưng những dòng nước vẫn vô tình lững lờ trôi chẩy , bao nhiêu câu hỏi hiện ra lùc này mà không biết câu trả lời nào đúng nhất , đi về đâu, sống hay chết, tương lai ra sao? Khi chiến tranh bùng nổ , các anh đã cống hiến tuổi thanh xuân cho đất nước , ôm mộng hải hồ ,lướt sóng ra khơi, bỏ lại sau lưng những người vợ hìền con thảo để làm nghĩa vụ cuả những người trai thời chinh chiến , thật đáng qúi biết bao! Hồi tưởng lại chặng đường đã qua , như một giấc mơ, không ngờ các anh laị có sừc chịu đựng bền bỉ và một nghị lực phi thường để vượt qua mọi hoàn cảnh , mọi sóng gíó trong thời kỳ chiến tranh ác liệt .
Một chặng đường dài trong binh nghiệp qúa đủ cho một đời người , chinh chiến đã đánh mất đi biết bao ước mơ và hòai bão của các anh , tuổi thanh xuân đã không còn nữa, bây giờ chỉ còn lại tuổi của đau yếu và bệnh tật, thật đáng buồn. Cái gì của Ceasar hãy trả lại cho Ceasar.... những gì thuộc về dĩ vãng hãy bỏ lại sau lưng, hãy để yên đó thời gian huy hoàng nhất của một đời ngưòi, những kỷ niệm khó quên trong cuộc đời binh nghiệp dù ít hay nhiều ai cũng có,chúng ta hãy gìn giữ va trân trọng nó. Thời gian qua mau như bóng câu qua cửa , bây gìơ chúng ta đã gần "thất thập cổ lai hi" tóc đã điểm hoa dâm và đã đi đến cuối đoạn đường , tuổi xanh đã qua rồi không còn nữa chỉ còn lại hiện tại, chúng ta hãy vui hưởng" tuổi vàng" , vui hưởng hạnh phúc bên gia đình và người thân. Còn tương lai , giờ phút này tôi không dám nghĩ tới, có lẽ đó là "Cát bụi trở về với cát bụi" .Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi..." xin mượn câu hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn để chấm dứt ở đây và cám ơn anh Nguyên với những bức hình vô gíá của anh đã cho tôi cảm xúc để viết bài này.

Tuyết Đặng.

Kính anh.
Nhìn những bức hinh trong Blog của anh tôi đã viết bài này, anh là Host của Web16,người đã sáng tạo ra Blog cho anh em có dịp gơỉ gấm tâm sự cuả mình.Trang Web của các anh , tôi là phụ nữ lại chen vô tôi thấy bất tiện nên tôi không muốn mở Blog, vậy nêú có thể anh forward vô trang naò cũng được. Cám ơn anh.

Tuyết