Monday, October 11, 2010

NHƯ MỘT LỜI CÁM ƠN….

Blog cuả anh Lung rất phong phú và đa dạng, độc đáo với những tài liệu rất có giá trịvề thời sự , chính trị, đó là những hình ảnh về cuộc chiến khốc liệt với Cộng Sản như:Muà hè đỏ lửa- Sự thật về cái chết của tướng Lê văn Hưng-Đám tang cố tổng     thống Nguyễn văn Thiệu- Tết Mậu Thân- Cuộc sống mới sau 75…Đặc biệt nhất là giết người chôn sống dã man nhưng thật ra đó là hình ảnh rất lạ và vui…Rồi còn , còn nữa… nào là tưởng nhớ “Bác Hồ” đó là những khuôn mặt xấu xí khủng khiếp thật đúng với bản chất xấu xa tồi tệ của hắn…. Ở đây tôi xin mạn phép nói về những bản nhạc hay với những hình ảnh rất đẹp đã được anh  chọn lọc kỹ lưỡng. Mở Blog của anh , tôi rất thích thú khi được nghe những bản nhạc hay tuyệt vời do anh chọn lọc , có thể nói những bản nhạc này đã có gía trị lâu đời và rất được chúng ta ưa thích từ xưa tới nay. Có thể nói âm nhạc không thể thiếu trong đời sống của con người, đó là món ăn tinh thần rất cần thiết , nó giúp chúng ta quên đi một phần nào những ưu tư phiền muộn , những khắc khoải lo âu trong cuộc sống hàng ngày, nó giúp cho đầu óc chúng ta được thư giãn, tâm hồn được thoải mái, vì vậy có thể nói “ Tiếng hát át tiếng thở dài ! “. Cũng vì vậy tôi thường hay mở blog của anh Lung để nghe những bản nhạc do anh chọn lọc. Tôi xin được phép ghi lại đây một vài suy nghĩ về những bản nhạc tôi thích trong blog của anh. Đầu tiên chúng ta được nghe Hà Thanh hát , một giọng hát miền sông Hương núi Ngự , một giọng ca truyền cảm , có thể nói một giọng hát đã vượt thời gian và không gian với những bản như: Chiều mưa biên giới- Mấy
dặm sơn khê…đã mang nặng dấu ấn thời chinh chiến. Ở những nơi tièn đồn heo hút , những anh chiến sĩ ngoài biên cương, khi nghe những bản nhạc này tôi chắc lòng các anh se lại, ngậm ngùi nhớ gia đình , nhớ người yêu nơi xa xăm…Sau đó lần lượt chúng ta được nghe Tuấn Ngọc với những bản : Về đây nghe em- Riêng một góc trời…Tuấn Ngọc  một giọng ca trầm ấm điêu luyện được mệnh danh là một Frank Sinatra của Việt nam. Một Trần Thái Hòa , giọng ca trẻ đang lên và đã tiến nhanh trên đường danh vọng, với những bản : Niệm khúc cuối- Xin còn gọi tên nhau…Một giọng ca nam mà tôi tin chắc ở lứa tuổi của chúng ta ai cũng yêu thích đó là Vũ Khanh với những bản : Mười thương- Nỗi lòng người đi-Anh biết em đi chẳng trở về…Ôi chao! Toàn những bản nhạc nghe rất phê. Nghe Vũ Khanh hát bài “ Người em Văn Khoa “ tự nhiên  tôi thấy bồi hồi, bâng khuâng nhớ lại những ngày tháng đã qua, tôi thấy ngậm ngùi xót xa nuối tiếc thời đi học đã qua tại quê nhà. Mới nhất là những bài trong  “ Tình ca người đi biển “  nam ca sĩ trẻ Lê Tâm ca bản “ Thủy thủ và biền cả “ cuả Y Vũ với những bức hình vô gía đầy ý nghĩa thời chinh chiến , tôi đã được nghe nhiều lần nhưng vẫn thấy thích. Con tầu lướt sóng ra khơi, biển vẫn lăn tăn gợn sóng, có chàng thủy thủ Lê Tâm đang ca hát nhẩy nhót giúp vui cho các anh chiến sĩ ngày đêm vẫn hành quân hay canh gác nơi biên phòng . Sóng biển vẫn gào thét dữ dội nhưng các anh không hề nao núng , vẫn lướt sóng ra khơi , hành quân tiêu diệt kẻ thù, và còn nhiều, nhiều nữa … toàn những ca sĩ nổi danh ở Việt nam trước 75 cũng như ở hải ngoại, thêm vào đó là những hình ảnh rất đẹp khiến người xem rất thích thú và aí mộ.
Xem Blog của anh Lung phải công nhận anh đã enjoy với Blog của anh nên  đã sưu tầm , chọn lọc những bài hát hay những hình ảnh đẹp và có gía trị để Post cho chúng ta được thưởng thức . Bài viết này thay cho lời cám ơn và hy vọng sẽ được anh cho nghe thêm nữa.
Tuyết Đặng.

Sunday, October 10, 2010

CÂU ĐỐ

Đố ai giải phóng quê Thăng Long,
Nửa đêm trừ tịch , quyết lòng tiến binh.
Đống Đa , sông Nhị vươn mình,
Giặc Thanh vỡ mộng cường chinh, tơi bời.

Là ai?

(Nguyễn Huệ.)

Sunday, October 3, 2010

CHUYỆN CƯỚI

Cụ Nguyễn văn Vĩnh một học giả cuả ta có viết : “ An nam ta gì cũng cười…” thật vậy người Việt nam chúng ta có đặc tính rất dễ thương là hay cười , một nụ cười hồn nhiên đôn hậu, vui vẻ hoà nhã với mọi người thân quen, với bà con chòm xóm láng giềng. Ra ngõ gặp nhau cũng cười, có khi đấm đá nhau cũng cười, nhiều khi cười ra nước mắt cũng có. Tuy nhiên nụ cười còn có giá trị rất nhiều trong vấn đề giao tế, bởi vậy các cụ ngày xưa có nói: “ Nụ cười không mất tiền mua mà lại lời rất nhiều. “ . Bây giờ với số tuổi cuả chúng ta, có lẽ chúng ta ai cũng đã mất tiền để đi Bác sĩ và tốn tiền mua thuốc cũng không ít, thôi thì chúng ta hãy quên đi một phần nào  sự đau đớn của bệnh tật đang hành hạ cơ thể cuả chúng ta để tìm những nụ cười ý nhị dí dỏm. Hi vọng những chuyện cười này sẽ làm cho chúng ta vui trong giây lát …dù chỉ là một thoáng mong manh…cũng đã vui rồi, cũng đã cười được rôì.

ĐẠO DIỄN DỞ QÚA.
         
            Ông chồng đi coi xiếc một mình, bà vợ bị bệnh nên ở nhà. Khi chồng đi coi xiếc về, bà vợ lên tiếng hỏi:
-         Buổi xiếc hôm nay có hay không ?
                    -    Chả hay gì cả .
            Đaọ diễn dở quá. Gay cấn nhất là cái màn một cô gái kiều diễm đứng trước một cái thùng. Nhà aỏ thuật cho cô gaí bước vào thùng rồi hô “biến !” . Thùng mở ra, và moị người thấy chỉ còn lại bộ quần aó cuả cô gái . Chán quá !
-         Sao laị chán ?
-         Giá chỉ có bộ quần aó cô ta mặc biến đi thì hay biết mấy.!


NGHÈO

            Cô giáo dậy học sinh là một bài luận văn phải gồm ba phần : mở bài , thân bài và kết luận. Sau đó cô ra đề bài luận “ Em hãy tả một gia đình nhà nghèo. “. Trò Tý lên nộp bài rất sớm . Cô thấy bài em viết như sau:
                        mở bài: nhà em rất nghèo.
                        thân bài: em nghèo, ông em nghèo, bà em nghèo, ba má em nghèo, chị nấu ăn cũng nghèo, bác tài xế lái xe cũng nghèo, bác làm vườn cũng nghèo.
                        kết luận: tóm laị nhà em ai cũng nghèo.
Cô giáo đọc xong liền phê: điểm bài này cũng nghèo: 1 điểm.

Friday, October 1, 2010

MẸ TÔI.

Tối nay, một mình con ngồi đây trong căn phòng vắng lạnh tưởng nhớ tới mẹ. Mẹ đã cho con cuộc sống, đã cho con hiểu  thế nào là hai chữ Hy Sinh. Là chị cả trong gia đình, mẹ đã hy sinh cho đàn em nhỏ daị, cơm nước , lo lắng cho các em học hành, bản thân không được cắp sách đến trường , không được vui chơi cùng chúng bạn, mẹ đã mất tuổi thanh xuân không nuối tiếc. Lớn lên , lập gia đình, mẹ là bóng mát , là dòng sưã ngọt nuôi dưỡng các con nên vóc nên người, mẹ chỉ…   “ Bồng bế con thơ đón tuổi gìa…”   Hôm nay đây nhìn đàn con đã trưởng thành mẹ hãy ngẩng cao đâù hãnh diện vì sự hy sinh cuả mẹ, sự vun trồng cây xanh lá nhỏ nay đã đơm bông kết trái . Là con út trong gia đình, con đả được may mắn hơn các anh các chị, được sống trong tình thương yêu của mẹ gần nửa thế kỷ nhưng con thấy vẫn chưa đủ, con muốn sống mãi trong vòng tay của mẹ cho tới ngày nhắm mắt xuôi tay nhưng con sợ một ngày nào đó định mệnh ác nghiệt sẽ cướp đi người mẹ thương yêu cuả con mà con sẽ không bao giờ thấy được , con không dám nghĩ tới nưã. Mẹ đã đi gần hết cuộc đơì này, đã chịu đựng biết bao gian nan vất vả để có đươc ngày hôm nay như vậy quá đủ cho một đời người nhưng chưa đủ đối với con vì con quá thương mẹ, con không muốn mất mẹ và con xin ghi lòng tạc dạ dự hy sinh vô bờ bến của mẹ . Con đây, mẹ còn đấy tuy mẹ con mình vẫn vui sống bên nhau nhưng con vẫn thấy khắc khoải lo âu khi một ngày nào đó mẹ con mình phaỉ xa nhau “  Biết ra sao ngày sau ?…” . Mẹ cũng đã dậy con cuộc đời này là vô thường, sống gơỉ thác về nhưng con thấy xót xa quá, đau thương quá khi nghĩ tơí lúc phải xa mẹ.
Con xin mẹ hãy quên đi hai chữ hy sinh ở cõi đời này để vui hưởng những ngày còn laị bên đàn con thương yêu của mẹ.

Cô gái Việt Nam ơi,
Nếu chữ hy sinh có ở đời,
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực,
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi.

Mẹ tôi thật xứng đáng được nhận những câu thơ này của Hồ Hzếnh

( Mẹ tôi có thể là chuyện thật, người thật ,cũng có thể là nhân vật được hư cấu tùy theo hoàn cảnh cuả mỗi chúng ta còn mẹ hay chẳng may đã mất mẹ.)
TUYẾT ĐẶNG