CHUYỆN CƯỚI
Cụ Nguyễn văn Vĩnh một học giả cuả ta có viết : “ An nam ta gì cũng cười…” thật vậy người Việt nam chúng ta có đặc tính rất dễ thương là hay cười , một nụ cười hồn nhiên đôn hậu, vui vẻ hoà nhã với mọi người thân quen, với bà con chòm xóm láng giềng. Ra ngõ gặp nhau cũng cười, có khi đấm đá nhau cũng cười, nhiều khi cười ra nước mắt cũng có. Tuy nhiên nụ cười còn có giá trị rất nhiều trong vấn đề giao tế, bởi vậy các cụ ngày xưa có nói: “ Nụ cười không mất tiền mua mà lại lời rất nhiều. “ . Bây giờ với số tuổi cuả chúng ta, có lẽ chúng ta ai cũng đã mất tiền để đi Bác sĩ và tốn tiền mua thuốc cũng không ít, thôi thì chúng ta hãy quên đi một phần nào sự đau đớn của bệnh tật đang hành hạ cơ thể cuả chúng ta để tìm những nụ cười ý nhị dí dỏm. Hi vọng những chuyện cười này sẽ làm cho chúng ta vui trong giây lát …dù chỉ là một thoáng mong manh…cũng đã vui rồi, cũng đã cười được rôì.
ĐẠO DIỄN DỞ QÚA.
Ông chồng đi coi xiếc một mình, bà vợ bị bệnh nên ở nhà. Khi chồng đi coi xiếc về, bà vợ lên tiếng hỏi:
- Buổi xiếc hôm nay có hay không ?
- Chả hay gì cả .
Đaọ diễn dở quá. Gay cấn nhất là cái màn một cô gái kiều diễm đứng trước một cái thùng. Nhà aỏ thuật cho cô gaí bước vào thùng rồi hô “biến !” . Thùng mở ra, và moị người thấy chỉ còn lại bộ quần aó cuả cô gái . Chán quá !
- Sao laị chán ?
- Giá chỉ có bộ quần aó cô ta mặc biến đi thì hay biết mấy.!
NGHÈO
Cô giáo dậy học sinh là một bài luận văn phải gồm ba phần : mở bài , thân bài và kết luận. Sau đó cô ra đề bài luận “ Em hãy tả một gia đình nhà nghèo. “. Trò Tý lên nộp bài rất sớm . Cô thấy bài em viết như sau:
mở bài: nhà em rất nghèo.
thân bài: em nghèo, ông em nghèo, bà em nghèo, ba má em nghèo, chị nấu ăn cũng nghèo, bác tài xế lái xe cũng nghèo, bác làm vườn cũng nghèo.
kết luận: tóm laị nhà em ai cũng nghèo.
Cô giáo đọc xong liền phê: điểm bài này cũng nghèo: 1 điểm.
No comments:
Post a Comment