Friday, December 17, 2010

NHẤT ĐAỊ MỸ NHÂN VIỆT NAM.

NAM PHƯƠNG HOÀNG HẬU.

Nhân mở blog của anh Thụ được nghe bản nhạc :”Có những người anh” rất là hay đâỳ ắp tình tự dân tộc đối với các chiến sỉ Quân lực Việt nam Cộng Hòa và nhất là được nghe Trần Thái Hòa hát nhửng bản nhạc tiền chiến thật tuyệt vời… Bên cạnh đó khi đọc đoạn văn “ Tứ đại mỹ nhân Trung Quốc “ một chút tự ái dân tộc trong tôi bừng sống dậy nên tôi mạn phép xin được viết ra đây hình ảnh một người phụ nữ tiêu biểu cho những đức tính của người phụ nữ Việt nam  tài sắc vẹn toàn , đó là bà Nam Phương hoàng hậu , hòang hậu cuối cùng Triều Nguyễn. Mặc dù Bảo Đại là một ông vua bù nhìn cuối cùng của đời Nguyễn nhưng ở đây tôi không dám đề cập tới yếu tố lịch sử vì sử sách đã ghi lại nhiều, tôi chỉ muốn ghi lạị những đức tính nhân hậu , đảm đang và cuộc đời của Bà Nam Phương hoàng hậu.
            Xuyên suốt chiều dài lịch sử , chúng ta có biết bao vị anh hùng dân tộc đã có công dựng nước và giữ nước nhưng đặc biệt nhất là Bà Trưng , Bà Triệu…đã làm vẻ vang cho dân tộc . Nhớ lại hồi mới qua đi học Anh văn , bà giáo có nói về văn hóa Mỹ là phải “Lady first” tôi đã liều lĩnh nói : Văn hóa Việt nam không có “Lady first” nhưng trong lịch sử Việt nam  lần đầu tiên đã có “Giặc đến nhà đàn bà phải đánh” Hai Bà là người phụ nữ đầu tiên đã phất cờ khởi nghĩa, chống ngoại xâm , Hai Bà là “Heroes” , bà giáo thốt lên “Wow ! “ tỏ vẻ khâm phục. Thú thật lúc đó tôi cảm thấy vui vui và hãnh diện vì Hai Bà.  Bà Trưng , Bà Triệu sử sách đã từng ghi công và lưu truyền cho con cháu từ đời này  sang đời khác . Ở đây tôi xin viết về bà Nam Phương Hoàng Hậu, một người phụ nữ giầu lòng nhân ái, đảm đang, trung hậu…
            Nam Phương Hoàng hậu húy là Nguyễn thị Lan và có tên thánh là Mariette Jeane, con của Long Mỹ Quận Công Nguyễn Hữu Hào, một đại điền chủ ở Nam Bộ thời bấy giờ. Bà sinh năm Giáp Dần (1914) . Tuy là con một người giầu có và thế lực nhất Nam Kỳ nhưng ngay từ thuở nhỏ bà đã tõ ra là một người tính tình rất thuần hậu và vui vẻ. năm Đinh Mão (1927) bà được cho xuất dương du học tại Pháp. Tại thủ đô Paris, bà theo họ tại trường Couvent des Oisseaux, tốt nghiệp bằng Tú Tài toàn phần. So với thời bấy giờ có thể nói bà là một người trí thức tây học có tầm cỡ.
            Pháp muốn vua Bảo Đại phải lấy một người vợ theo ý họ, nghĩa là một người theo đạo Thiên Chúa , có học thức và có quốc tịch Pháp. Cho nên để thực hiện ý đồ đó họ đã dàn cảnh cho Bảo Đại cùng về một chuyến tàu với cô Lan. Sau khi về Huế xong, người Pháp lại tạo thêm điều kiện bằng cách đề nghị Vua Bảo Đaị lên Đà Lạt nghỉ mát nhưng đồng thời cũng ngầm thông báo cho ông Nguyễn Hữu Hào đưa con lên chơi. Trong một buổi dạ tiệc hai người đã gặp nhau. Một ông vua trẻ, đẹp rất tây và một cô thiếu nữ tuyệt đẹp lại ăn nói rất duyên dáng , cử chỉ tự nhiên . Phong thái tri thức của cô Nguyễn Hữu Thị Lan đã chiếm trọn trái tim của vị Vua trẻ này. Sau những lần gặp gỡ nhau ở Đà Lạt , hai nguời rất hợp nhau và Ông đã thông báo cho bà Từ Cung và triều đình biết cũng như yêu cầu “nạp phi” bà này. Năm Giáp Tuất (1934) Bà được tiến cung. Việc tổ chức đám cưới cuả Vua Bảo Đại được tiến hành một cách long trọng chưa từng có trước đây. Cô dâu đã được đưa đến tạm ở  tại lầu Ông Hoàng Tùng Đệ (Đường Nhật Lệ sát bên Khuôn hội Phật giáo Tịnh Bình) . Sau những lễ nghi phải có , cô dâu cùng chú rể được rước đi bộ vào cung . Điều đặc biệt hơn hết là khi nhập cung xong. Vua Bảo Đại tổ chức một buổi lễ thật long trọng tấn phong ngay cho bà làm Hoàng Hậu.
            Theo một số người còn sống cho biết thì bà là một bà Hoàng Hậu có một lối sống đơn giản , cử chỉ điềm đạm , mẫu mực, ăn nói có duyên và rất có lòng thương người .Từ khi làm Hoàng hậu đứng đầu lục viện , với phương pháp làm việc khoa học bà đã chu toàn công việc của mình một cách tuyệt hảo đến nỗi bà Từ Cung , một con người rất khó tính trong các lễ nghi cũng phaỉ khen ngợi . Vừa chăm sóc nuôi dậy các con, vưà trông coi công việc của lục viện, một công việc không đơn giản chút nào,lại vừa phải ngày ngày sang hầu  Thánh Cung , Tiên Cung và Từ Cung, thế mà bà không một chút than thở, nét mặt luôn vui tươi, trên môi bao giờ cũng nở một nụ cười, một người dâu như bà thì không ai thảo hơn.
            Gần cuối đời bà và gia đình sang định cư tại Pháp. Cựu Hoàng sống ở Paris còn bà sống trong một ngôi nhà tại Chadrignac ngọai  ô Paris. Tại đây bà chỉ sống một mình cho đến năm 1963 bà đột ngột mất khi bên cạnh không lấy một tngười thân, hưởng dương 49 tuổi. Lăng cuả bà hiện nay ở Chadrignac phiá trước có một tấm bia khá lớn, chính giữa có một dòng viết bằng chữ Hán theo lối chân phương : “ ĐẠI NAM NAM PHƯƠNG HOÀNG HẬU CHI LĂNG”
            Lịch sử đã khép lại và sang trang , hình  ảnh người phụ nữ đẹp nhu mì, đôn hậu cũng không còn nữa…bà đã ra đi lúc còn son trẻ… Ôi ! thật đáng buồn.
           

No comments:

Post a Comment