Thư ngỏ…
Mặc dù lễ Tạ Ơn đã qua, chúng ta đã tạ ơn ông bà cha mẹ đã sinh ra ta …và nhất là bây giờ chúng ta phaỉ tạ ơn bạn bè ở khắp nơi trên thế giới đã giúp anh Thu một số tiền để thuốc thang trong lúc bệnh họan, vì thế tôi vẫn nhớ mãi mùa Tạ Ơn năm nay vì tôi đã được các anh khóa 16 cho một món qùa tinh thần vô gía , đó là các anh đã đem lại niềm vui nho nhỏ cho anh Thu một chiến hữu của các anh còn kẹt lại quê nhà, đang gặp khó khăn qua e-mail của anh Mai và tôi. Từ xưa tới nay,tôi chưa được hân hạnh quen biết các anh nhiều, chỉ được biết một số ít các anh qua những buổi họp mặt “ Bỏ túi “ và họp khóa vừa qua taị San Jose và tôi cũng may mắn được biết anh Nguyên từ khi có Web 16 . Anh Nguyên là linh hồn của Web 16 nên đã động viên khuyến khích tôi mở blog và viết bài cho vui trong lúc tuổi già nó cứ đuổi theo ta từng ngày từng giờ, vì thế tôi “ Cũng liều nhắm mắt đưa chân… “ tập tễnh mở blog với sự hướng dẫn của anh Nguyên , thế là tôi cũng có một blog để viết nhăng viết cuội trong lúc thư nhàn và đó cũng là niềm vui nho nhỏ cuả tôi vào những ngày cuối tuần. Tôi củng tập viết văn và làm thơ mặc dù thơ cóc nhái tôi cũng liều mạng bỏ vô blog, góp baì với Web 16 cho vui lúc tuổi “ Hoàng hôn xế chiều” …Hàng tuần tôi vẫn mở Web 16 để biết tin tức , đọc các bài vở và nghe nhạc cuả các anh post vô blog nhưng càng ngày tôi càng thấy tầm quan trọng của Web 16 , không những nó chỉ có ý nghĩa “Enjoy” vào những ngày cuối tuần mà nó còn có giá trị vô cùng to lớn đó là sợi giây liên lạc , là cái gạch nối giữa các anh ở khắp năm châu bốn bể. Mọi sinh hoạt cũng như tin tức cuả các anh trong khóa được cập nhật nhanh chóng và hữu hiệu, đó là trường hợp anh Dùng bị bạo bệnh phải vào bệnh viện , các anh cũng rủ nhau đi thăm và e-mail thăm hỏi thật đáng quí biết chừng nào. Gần đây nhất là trường hợp anh Thu tuy ở xa chúng ta nửa vòng trái đất nhưng đã được các anh giúp đỡ tận tình và nhanh chóng. Anh Nguyên là con chim đầu đàn cuả Web 16 nên gặp trở ngại gì tôi cũng trình bầy với anh , đó là lý do vừa qua tôi đã e-mail cho anh về trường hợp khó khăn của anh Thu nhân chuyến về Việt nam vừa qua để thăm lại Saigòn năm xưa… không ngờ anh Nguyên lại post ngay email của tôi cho các anh trong khóa làm tôi hồi hộp lo qúa , tôi chỉ sợ các anh “Complain” tôi “Lính mới tò te “ mà biết gì …nhưng sự lo âu hồi hộp của tôi chỉ trong giây phút mà tan theo mây khói, các anh đã tới tấp gởi tiền về giúp anh Thu một cách tích cực và nhanh chóng. Thú thật tôi không ngờ tới giờ phút này tình “Huynh đệ chi binh” trong các anh vẫn trong sáng và trân quí biết bao, cuộc đời vẫn đáng yêu biết chừng nào !... dù ở chân mây góc bể nào chúng ta cũng không bị quên lãng…Cứ yêu đòi rồi đời sẽ yêu ta….Tôi tin chắc rằng giờ phút này anh Thu sẽ rất vui, thật đúng là “Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng…” . Riêng đối với tôi đó là niềm hạnh phúc lớn lao, một món quà tinh thần vô gía trong mùa lễ Tạ Ơn này, chúng ta hãy cùng nhau thân tặng anh Nguyên thêm một bông hồng tươi thắm nữa vì anh là linh hồn cuả Web 16. Tạ ơn …và tạ ơn… tất cả các anh HQ khoá 16.
ĐẶNG TUYẾT
No comments:
Post a Comment