KHÔNG…… LƠÌ …… TƯẠ.
Chúng ta đi mang theo con thơ … về miền đất hưá. Sau những năm tháng dong duổi bôn ba nơi đất lạ, vượt bao gian khó, lặn lội than cò, đi sớm về tối để sinh tồn và nuôi con. Tưng bước một , cuộc sống dần dần ổn định và thăng hoa, con đã thành công và thành nhân.
Cha dẫn con đi vạn haỉ hà,
Con là lẽ sống của đời cha,
Nuôi con khôn lớn theo ngày tháng,
Nay đã nên người mãn nguyện cha.
Đó là niềm hạnh phúc lớn lao của những người đã từng là thuyền nhân năm xưa và đã đến được bến bờ tự do để có được ngày hôm nay.
TUYẾT ĐẶNG.
No comments:
Post a Comment